Monday, 29 October 2012

Không chỉ chuyện “cẩu tặc”


Vào sáng 25.10, hai người đàn ông đã bị đám đông người dân đánh bất tỉnh và xe máy của họ bị đốt rụi ở thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Trớ trêu thay, hai nạn nhân này cũng đồng thời là nghi phạm ăn trộm chó.

Câu chuyện trên là một bi kịch đã lặp đi lặp lại trong nhiều năm gần đây. Theo đó, những kẻ bị bắt quả tang hoặc bị tình nghi ăn trộm chó đã bị đám đông “xử tại chỗ” mà không chờ sự vào cuộc của hệ thống pháp luật. Có trường hợp nghi phạm trộm chó bị đám đông cuồng nộ đánh chết, mà sự kiện xảy ra tại xã Gio Thành, huyện Gio Linh (Quảng Trị) vào ngày 29.8 không phải là ví dụ duy nhất.
Dễ nhận thấy đây là hệ quả từ thực tế: nạn trộm chó lộng hành trước sự bất lực của cơ quan chức năng. Không có gì vô lý và bi đát hơn, khi người dân nuôi chó lại phải luôn sống trong sợ hãi trước sự đe dọa của kẻ trộm cướp. Tại nhiều nơi, chủ chó còn bị “cẩu tặc” hành hung, thậm chí bị giết; trong khi cơ quan bảo vệ pháp luật thì phản ứng chậm chạp, thậm chí thờ ơ. Trong nhiều trường hợp, kẻ trộm chó bị đánh hội đồng sau khi hành hung người sở hữu chó hoặc người truy đuổi. Mới đây nhất, sáng 23.10, tại thành phố Bắc Ninh (tỉnh Bắc Ninh), anh Nguyễn Trung Hiếu đã bị bắn chết khi đang cố đuổi theo kẻ trộm chó.
“Cẩu tặc” lộng hành còn chính quyền thì phản ứng chậm, người dân không còn cách nào khác là tự bảo vệ cho sự an nguy của mình, tự thực thi công lý theo cách của mình. Người dân có lý do chính đáng để tự vệ, nhưng hình ảnh hàng chục, hàng trăm người bao vây, đánh đập nghi phạm trộm chó và ngăn chặn xe cứu thương chở những thủ-phạm-nạn-nhân này tới bệnh viện lại mang dáng dấp của những phong trào hành quyết trong các xã hội bất ổn. Nước Mỹ vào cuối thế kỷ 19, đặc biệt là sau Nội chiến, từng chứng kiến vô số cuộc hành quyết (lynching) ghê rợn. Trong đó, những “tội nhân”, theo phán quyết của một cá nhân hoặc tập thể, bị treo cổ ngay lập tức mà không chờ đến sự vào cuộc của cảnh sát và tòa án. Phong trào KKK ở Mỹ, tệ săn phù thủy ở Mỹ, châu Phi… là những hình thức khác nhau của một hiện tượng: bỏ qua hệ thống hành pháp và tư pháp, đám đông tự thực thi cái mà họ cho là công lý.
Nhiều nghiên cứu khẳng định lynching xảy ra phổ biến nhất trong các xã hội bất ổn, khi hệ thống chính quyền không đảm trách được vai trò bảo an. Ở Mỹ vào cuối thế kỷ 19, đó là lúc lòng người phân rẽ, sự bất mãn của một bộ phận người da trắng dâng lên khi nô lệ da đen được giải phóng, và chính quyền chưa thực hiện tốt vai trò quản lý xã hội. Ở Haiti sau trận động đất năm 2010, hơn 40 người đã bị đám đông hành quyết với cáo buộc là thủ phạm làm lây lan dịch bệnh, trong bối cảnh chính quyền không kiểm soát nổi bất ổn xã hội còn người dân thì mất niềm tin vào chính quyền theo sau thảm họa thiên nhiên.
Đặt dưới lăng kính lịch sử và xã hội học, sẽ thấy rằng những trận đánh hội đồng nghi phạm trộm chó đang xảy ra với mật độ ngày càng tăng tại Việt Nam mang hình hài của nạn lynching từng gây nên bao kinh hoàng ở Mỹ và nhiều nơi khác. Đó là niềm tin của người dân vào chính quyền bị xói mòn song song với nỗi hoang mang và giận dữ trước nạn “cẩu tặc” ngày một tăng. Thực trạng người dân lành sắm hung khí để tự vệ gần đây còn cho thấy nỗi hoang mang và mất lòng tin ấy đang lan rộng, chứ không chỉ giới hạn trong chuyện “cẩu tặc”.
Nguyên nhân trên hết của xu hướng này chính là sự yếu kém của bộ máy chính quyền. Để giải quyết triệt để, phải bắt đầu bằng việc chấn chỉnh năng lực thực thi pháp luật của cơ quan chức năng.
Châu Minh Linh

Thursday, 18 October 2012

19 lý do khiến đàn ông cần phụ nữ


Chuyện đàn ông cần đến phụ nữ thiết tưởng là điều không cần phải chứng minh. Thế nhưng, không phải ai cũng để tâm suy nghĩ về lý do vì sao đàn ông lại cần phụ nữ đến vậy. Xin đưa ra 19 lý do như sau:
1. Chúa tể vệ sinh: Tính lười biếng của đàn ông sẽ phát triển cao độ khi không có sự nhắc nhở của phái nữ như quần áo bẩn ngại giặt, chén bát ăn xong không rửa, rác không đổ... Anh ta sớm muộn gì cũng sống trong núi rác!
2. Kẻ thù của rượu bia: Không có ai cằn nhằn, cự nự, đàn ông sẽ nhậu cho đến lúc biến thành cái bao da đựng rượu.
3. Bộ máy kiểm tra ngôn ngữ: Không ai lườm hay bĩu môi chê trách, đàn ông sẽ nói năng thả phanh.
4. Cô giáo lãng mạn: Có nàng anh ta mới biết hoa dùng vào việc gì... Chứ không họ cũng sẽ coi hoa chỉ là một loài cỏ cây không hơn.
5. Bác sĩ kiểm tra sức khỏe: Thiếu phụ nữ, đàn ông sẽ không có người mua tất chân và giục anh ta phải thay tất hàng ngày.
6. Máy định vị cảm giác: Thiếu phụ nữ, râu đàn ông sẽ mọc tự do thoải mái mà không ai bắt họ cạo cả.
7. Chuyên gia tư vấn sắc đẹp: Bụng đàn ông sẽ to như cái thùng nếu thiếu người "huy động" anh ta dậy tập thể dục mỗi ngày.
8. Sáng tạo ra nụ hôn: Không có nàng cánh đàn ông có dám hôn nhau không? Chỉ mới nghĩ tới thôi đã thấy... ghê rồi!
9. Nguồn gốc ái tình: Đàn ông sẽ... mù tịt về tình yêu khi thế giới chỉ toàn đàn ông.
10. Lý do của các cuộc nghiên cứu sinh lý: Nếu không có phụ nữ, người ta chẳng mất công tìm ra thuốc... Viagra làm gì!
11. Độc quyền sinh con: Thiếu nàng, đàn ông liệu có một mình làm việc sinh nở được không nhỉ?
12. Ngân hàng an toàn: Đàn ông sẽ phá sản rất nhanh vì thiếu người thu gom tiền lương của anh ta mỗi tháng!
13. Sáng tạo ra những tính cách đặc biệt: Đàn ông làm sao biết được thế nào là ghen, thế nào tình địch khi thiếu nàng?
14. Nhà ẩm thực đáng tin cậy: Đàn ông sẽ sớm đau bao tử vì cứ suốt ngày ăn uống lê la ngoài đường!
15. Bảo vệ công việc của đàn ông: Không có nàng đàn ông sẽ... thất nghiệp vì sáng nào cũng thức dậy muộn!
16. Nha sĩ bảo vệ răng: Răng đàn ông sẽ ra sao khi không có ai lấy kem đánh răng sẵn vào bàn chải và nhắc nhở anh ta đánh răng mỗi tối, sáng?
17. Nhà tâm lý học: Đàn ông sẽ không biết cảnh "xuống nước" năn nỉ nếu chưa một lần nhìn thấy nước mắt của nàng!
18. Sếp của đàn ông: Người ta luôn gọi phụ nữ là một "nội tướng" trong nhà, mà "nhà" thì có đàn ông trong đó!
19. Tinh hoa của đất: Hàng năm có biết bao cuộc thi để chọn lựa những hoa hậu: hoa hậu quốc gia, hoa hậu trái đất... mà người được chọn thì toàn là phái nữ!

Thư gửi vợ ở xa


Em thân yêu,
Khi đọc được thư này hẳn em biết anh vẫn còn sống và khỏe mạnh, cho dù khi em bỏ đi, anh đã thề sẽ tuyệt thực cho đến chết để mong em động lòng mà ở lại . Anh cố gắng viết rất chậm vì biết em không thể nào đọc nhanh được, nhưng em đừng vội nghĩ sức anh đã tàn.
Ngày em đi, anh đã lập tức thực hiện lời thề bằng cách không đụng vào đồ ăn trong nhà . Đến trưa, khi bụng cồn cào mặt xây xẩm, anh tưởng là do nhớ em, nhưng sau đó anh nhanh chóng nhận ra rằng mình đã sai, vì nguyên nhân thật sự gây cho anh cảm giác đó chính là do anh... đói . Bởi thế, anh quyết định thay đổi cách tự trừng phạt là anh phải cố gắng ăn để có sức mà chờ đợi sự tha thứ của em . Cách này tuy có tàn nhẫn bởi anh phải sống lâu hơn trong sự dằn vặt, nhưng anh thấy nó xứng đáng với lỗi của anh đối với em trong thời gian vừa qua.
Khi bụng bớt cồn cào, đầu óc thêm tỉnh táo, anh liền nhớ ra những lời vàng ngọc của em khi trước, là phải tránh xa bia rượu vì chúng có hại cho con người . Vì thế, trước những điều không phải của anh trong quá khứ, anh quyết định tự làm bản thân thêm tàn tạ bằng cách cố uống thêm chục lon bia cho đáng đời mình.
Thật ra, anh cũng chẳng thích say sưa, nhưng nó giúp anh vơi đi nỗi buồn thiếu em . Càng nhớ em anh càng phải uống . Nhưng thật bất hạnh cho anh, nỗi nhớ em ngày càng quay quắt, nên mỗi ngày anh lại càng phải uống nhiều hơn . Khi có em, chỉ chục lon anh đã say mèm, nay vắng em, đến cả thùng cũng chẳng đủ để anh quên đi hình bóng kềnh càng của em luôn ngự trị trong tim anh.
Cuối cùng, không thể chịu đựng được nỗi cô quạnh không có em, không có tiền và nhất là không có... bia, anh đành phải đi tìm việc làm, mặc dù anh rất muốn ở nhà để gặm nhắm nỗi buồn . Cũng may tài năng của anh đã được đôi mắt sáng suốt nhìn nhận . Anh đã có công việc phù hợp với khả năng của mình . Chắc em khó tưởng tượng trong khi làm việc anh oai phong như thế nào đâu . Mỗi bước anh đi, hàng trăm người mằm im thin thít, không dám hé răng . Đó chính là việc cắt cỏ tại nghĩa trang gần nhà chúng ta đấy em ạ!
Định vài dòng hỏi thăm em, nhưng tiếc quá giấy đã hết!
TB : Anh sẽ rất vui nếu em trở về, và sẽ vui hơn rất nhiều nếu em về có mang theo bia!

Friday, 12 October 2012

19 cái tát vì điểm 6


Chuyện thầy cô giáo đánh học sinh ở thế kỷ 21 này rõ ràng không thể chấp nhận được. Tuy vậy, còn có một chi tiết khiến câu chuyện về 19 cái tát này trở nên nhức nhối hơn: Em bé đó bị phạt chỉ vì đã "bị" điểm 6.
Xin lưu ý  là điểm "sáu" (viết bằng chữ), chứ không phải điểm 1, điểm 2, không phải "ngỗng", "gậy". Điểm 6  trong thang điểm 10 của nhà trường VN  vẫn là điểm quá bán, trên trung bình, vậy mà học sinh đã bị trừng phạt (!).
Đây lại là một bằng chứng nữa cho thấy "căn bệnh" thành tích, chạy theo phong trào trong các trường học đã quá trầm trọng. Vì không muốn có thêm những "điểm 6" kéo tụt điểm thi đua của cả lớp, không muốn thành tích của lớp mình kém hơn lớp khác, một cô giáo - còn rất trẻ và có năng lực, công tác giữa một quận trung tâm thủ đô, đã dùng nhục hình đối với một em bé còn đang tuổi mút kẹo. Trong trường sư phạm không ai dạy cô làm như vậy. Chắc chắn cái "sáng kiến" này sinh ra từ  sức ép "thi đua" ở các trường học hiện nay.
Chính sức ép này còn dẫn tới những hiện tượng khác vốn bị lên án lâu nay, như: Những lớp học có tỉ lệ học sinh xuất sắc quá cao; những trường luôn thi đỗ tốt nghiệp 100%; những cuộc chạy đua danh hiệu giữa trường này trường khác, quận này quận khác, tỉnh này tỉnh khác... Tất cả chỉ mải mê chạy theo những "thành tích ảo", trong khi bản thân chất lượng giáo dục lại không hề được nâng lên.
Các bậc phụ huynh có bao giờ tự hỏi: Những đứa con của chúng ta, những đứa trẻ tội nghiệp luôn phải sống trong một môi trường "thi đua" méo mó như vậy lớn lên sẽ ra sao? Chúng có thể phát triển thành những con người hài hoà về tinh thần và trí tuệ, với những kiến thức toàn diện và một suy nghĩ lành mạnh về cuộc sống được không?
Những cái tát vì "điểm 6" này là cái tát vào mặt tất cả chúng ta, là cái tát vào cả nền giáo dục.

Xuê xoa chuyện nhỏ, bỏ mất tình yêu


Nhà tiên tri Van - gat người Bungari được xem là sự huyền bí kỳ diệu của thế giới trong thế kỷ 20, bà đã dự báo, chữa bệnh và khuyên bảo rất nhiều người có chuyện khúc mắc, trong đó có cả vài nguyên thủ quốc gia, đã đưa ra lời khuyên xuyên suốt rằng: Ở đời, có cái tưởng như quan trọng nhưng không sao cả, nhưng có cái trông rất nhỏ lại ẩn chứa như sóng ngầm để bùng lên thành việc rất lớn. Thí dụ có người đau đầu, đau cột sống trong nhiều năm, đi chụp chiếu ở nhiều bệnh viện không phát hiện ra điều gì, nhưng bà thấy được, bà bảo hãy mổ và lấy ra chiếc kim nhỏ găm vào hông người bệnh, quả đúng như vậy...
Một triết gia có nói: “Một hòn đá đặt đúng chỗ có thể chuyển hướng cả dòng sông”, đủ thấy rằng: Cuộc đời không thể xem thường bất cứ cái gì là chuyện vặt cả. “Thứ nhất đau mắt, thứ nhì rắt răng”, bị đau mắt thì phải nhỏ thuốc, giữ gìn khăn mặt sạch sẽ, kiêng bụi bặm; bị rắt răng thì phải lấy tăm từ từ nhẹ nhàng xỉa cho kỳ được.
Người phương Tây đã đặt ra phương châm xuyên suốt cuộc sống rằng: hãy đối mặt với vấn đề. Nếu bạn lảng tránh vấn đề thì vấn đề sẽ gặp lại bạn một cách nghiêm trọng hơn nhiều.
Người Trung Quốc thì nói: “Hãy đứng dậy từ chỗ mình ngã xuống”, nghĩa là gặp bất kỳ vấn đề nào người ta đều phải biết vượt qua chính vấn đề đó, chứ không phải ngã chỗ này đứng dậy từ chỗ khác.
Vậy thì gi gỉ gì gi cái gì cũng thành vấn đề và phải giải quyết hay sao? Sống cố chấp nhặt nhạnh việc to - việc nhỏ như vậy thì sao sống nổi? Nhìn một cỗ máy, hoặc như chiếc tivi trong nhà, chúng ta thấy gì? Có phải mọi linh kiện phải hoàn chỉnh thì chiếc máy mới vận hành trơn tru. Để ý đến việc nhỏ là bổn phận chu toàn, chứ không phải chấp nhặt không bỏ qua việc gì. Để dễ hiểu chúng ta cần phân biệt hai hướng:
1. Người ta, ai ai cũng vậy, dù chồng, dù vợ, hay con cái đều phải biết chu toàn mọi việc từ nhỏ đến lớn. Nhìn người từ đầu đến chân, tóc tai bù xù, quần áo nhầu nhĩ, giầy dép lem nhem bẩn thỉu, thì làm sao có thể là người đáng tin về nhân cách. Người Việt vẫn nói: “Cái răng cái tóc là góc con người”, muốn phản ánh rằng, cái răng, cái miệng sẽ phản ánh con người mình đó, chớ có xem thường.
Lại còn có cụm từ “đứng đắn”, nghĩa đen là, đi đứng ngay ngắn, ngồi không xiêu vẹo ngả ngớn, mới có thể đảm bảo đó là người đứng đắn. Đức Khổng Tử còn nói: Trải chiếu xiêu vẹo thì không ngồi, đó là muốn rèn luyện người ta muốn đứng đắn thì trước hết phải ngay ngắn mọi sự.
2. Nhưng về đức độ lượng thì người ta phải bao dung quảng đại, chín bỏ làm mười, thậm chí một bỏ làm mười, như người Trung Quốc nói: “Cắn răng chịu thiệt, đứng vững gót để làm người”.
Ở đời, ai ai chẳng muốn cạnh tranh bon chen giành cái tốt, phần hơn cho mình. Nhưng khi chịu thiệt, người ta cắn răng chịu đựng, như thế mới là bản lĩnh.
Chuyện vợ - chồng cũng vậy, nhường một câu, hai câu, chín câu thì gia đình êm ấm:
Bên thẳng thì bên phải chùng
Hai bên cùng thẳng thì cùng đứt dây
Nhưng trái lại, nhiều khi người ta ăn miếng trả miếng nhau, rỉa rói, đốp chát từng câu một, nói ra cho hả, cho thỏa thích, nói cho nhanh không việc gì phải nhịn cho mệt, kết quả là người ta chỉ thích sống tùy tiện, vui thì cười, tức thì xả cho bõ, rồi “giận mất khôn”, “tiếng bấc ném đi tiếng chì ném lại”, thế là gia đình êm ấm chao đảo trong chớp mắt.
Mở đầu bữa cơm, chưa kịp ăn đến hai lưng, đã thấy cảnh ném nồi, quăng mâm, đập bát, khua môi múa mép liến thoắng. Ngôn ngữ đạp nhau chan chát, và có cả tiếng chân tay múa võ huỳnh huỵch đi quyền, rồi tiếng la “Ôi làng nước ơi!”.
Giờ đây có rất nhiều nơi đang cảnh báo nạn bạo hành vũ phu của các ông chồng, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ còn chưa đủ, ông phăm phăm chạy vào sau nhà, đem nào gậy, nào dao ra sát phạt vợ như quân hằn quân thù.
Người Việt từ xưa đã truyền:

Nhất cần thiên hạ vô nan sự
Bách nhẫn gia trung hữu thái hòa
Tức là: hãy cần cù, thiên hạ chẳng việc gì khó, hàng trăm sự nhẫn nhục thì gia đình bình yên.
Giờ, chúng ta hãy bàn vào hai hướng này. Hướng thứ nhất là chu toàn việc nhỏ. Nhiều cặp vợ chồng cãi nhau chỉ vì việc bật ti vi, chàng thích xem bóng đá, nàng thích xem cải lương, chuyển kênh qua, chuyển lại, rồi cãi cọ nhau; rồi “cái xảy nảy cái ung”, chuyện nọ xọ chuyện kia, thế là xung đột bắt đầu.
Vậy thì nguyên nhân có phải là do chuyển kênh ti vi không? Không phải, sâu xa bên trong sự việc, nó biểu hiện cả lòng ích kỷ của con người, lòng ích kỷ đó còn bế tắc hơn cả cách giải quyết, tại sao anh chồng không mặc áo vào và bảo em ở nhà xem cải lương đi, anh sang ông hàng xóm xem nhờ bóng đá vậy.
Thế mà có cô vợ vẫn chẳng biết điều, lại còn rít lên: “Anh đừng lấy cớ đi chơi, anh hãy ở nhà”.
- Vậy thì em hãy bật bóng đá cho anh xem!.
- Không bóng đá bóng đanh gì cả, xem cải lương, không thì tắt ti vi đi, cũng chẳng được đi đâu hết, nếu thích lên giường đi ngủ.
Qua một chuyện nhỏ như vậy, chúng ta thấy gì? Có phải cô vợ vừa ích kỷ, vừa võ đoán, vừa thu vén tất tần tật theo ý mình. Có thể ông chồng bị dồn đến chân tường sẽ vùng lên.
Hướng thứ hai là hướng nhẫn nhục nhường nhịn. Nhưng nhẫn nhục không phải là cam chịu mà phải biết đối mặt, giải quyết vấn đề. Vấn đề được giải quyết thì mới hết, chứ không thể hết bằng cách xuê xoa tảng lờ đi.
Để hiểu chuyện nhỏ và chuyện lớn, chúng ta có thể nhớ lại một câu nói: “Đừng bao giờ quên những ai giúp ta dù chỉ một tẹo, nhưng đừng bao giờ nhớ cái mình giúp cho người dù lớn thế nào”.
Về phía bản thân, tức bổn phận của mình, mỗi chúng ta đều phải làm từ những việc nhỏ nhất, giống như trồng cây hạnh phúc, chăm rễ, nâng lá, tỉa cành, bắt sâu, hứng hoa, đỡ quả; và việc làm đó được tiến hành một cách tự nguyện và sung sướng, mà chẳng bao giờ cần ghi nhớ cả.
Nhưng về phía bạn đời, ta hãy đại lượng bỏ qua từ việc nhỏ nhất, đến việc to nhất, coi như không có; nhưng không bỏ qua trong tinh thần xuê xoa, mà vào lúc nào thuận lợi vui vẻ nhất ta hãy khéo léo đem vấn đề ra giải quyết.
Chẳng hạn giống như việc bật ti vi, vào lúc có tiền, chàng có thể đề nghị với nàng: “Ta nên mua thêm một chiếc ti vi nữa, để em xem cải lương còn anh xem bóng đá”. Có thể nàng sẽ bảo: “Thôi mua thêm chiếc nữa làm gì cho tốn, vả lại em ngồi xem một mình cũng buồn lắm. Anh cứ bật ti vi mà xem bóng đá”. Còn em sẽ xem anh reo hò...
Khi người ta biết “vong kỷ hiến tha” thì ở đời cái gì cũng là chuyện nhỏ. Trái lại nếu người ta chỉ biết “ích kỷ hại tha” thì việc gì cũng hóa thành lớn - khó mà giải quyết.